Sunday, February 19, 2012

Anh dở ẹc

Đường ta về qua biển
Ghế đá cũ còn không,
Cơn mưa xuân vừa dứt
Mùa vội chuyển về đâu?

Ngày dông dài nỗi nhớ
Câu chữ lại vụng về
Ra đường xe vẫn kẹt
Phép màu có còn không?

Anh về mơ câu hát
Trong đuôi mắt ai cười
Bao chuyện tình anh đọc
Cóc học hỏi được chi

Anh về nghe đêm thức
Hắt xuống tối vườn nhà
Những thấy rằng khờ khạo
Vậy đấy mà đợi mong!
(18.2)

Uhm, đúng là anh dở ẹc. Đã rõ ràng rằng thế nào là đúng, thế nào là sai. Đã thấy rõ hiện thực đang như thế nào rồi đấy, vậy mà anh vẫn hành động như đứa dở hơi. Và bây giờ, có lẽ anh chỉ nên giữ lấy những cảm xúc, suy nghĩ và nhịp tim của mình lại cho riêng anh, chỉ riêng anh mà thôi...

P/s:
"Hãy giữ mãi nụ cười ấy nhé!"

No comments:

Post a Comment